Thoảng thốt tháng 9 về...
Thoảng thốt tháng 9 về...
Nhìn qua khung cửa, nắng sáng vàng ươm. Trời đã vào thu nhưng lòng người không bình lặng. Một năm đã đi qua hai phần ba chặng đường nhưng chưa làm được gì hết. Có chăng, nhờ sống chậm, mình nhận ra được vài điều, bổ sung hành trang cho những ngày sắp tới.
Đầu tiên, là tự thắp lửa cho mình. Bình thường, các cuộc gặp gỡ, trao đổi thường mang lại năng lượng tích cực, giúp nảy sinh nhiều ý tưởng hay ho. Giờ ở nhà, giữa những bức tường, ngoài kia nhiều chuyện buồn đau, rất dễ làm mình nản chí. Nằm dài, vùi đầu vào Netfilx, chơi game... để không phải suy nghĩ nhưng lại thấy mình lãng phí thời gian. Tự nhủ, đây là thử thách mà mình phải vượt qua. Mình còn nhiều thứ phải làm, đa mang và cũng là chổ dựa cho những tập thể nhỏ bé. Nên phải tiếp tục chiến đấu thôi. Những gì mình đang làm, đang theo đuổi đều thú vị và có ý nghĩa. Và lửa trong lòng mình, nếu không tự thắp thì sẽ sớm lụi tàn. Nghĩ vậy, tin vậy và tiếp tục mở máy, lên Zoom, Meet để tiếp tục hành trình sự nghiệp - cuộc đời! Ý tưởng lại nảy sinh và hăm hở bước tới. Cuộc đời đó, có bao lâu mà thẩn thờ!
Điều thứ 2, biết bằng lòng với những gì mình đang có. Đã sống quá lâu trong sự đủ đầy, cần gì có đó; giờ phải quan tâm xem trong tủ lạnh còn gì, đó không phải là điều dễ chịu. Nhưng rồi cũng quen dần. Củ khoai lang nhỏ hơn một chút, rau hơi héo, bắp không ngọt lắm... nhưng vẫn còn may mắn hơn biết bao người. Nghĩ lại, thấy mình đã sống hoang phí như thế nào. Nhìn tủ quần áo, không nghĩ là mình có nhiều đến như vậy. Giờ thì nằm yên đó. Tự nhủ, mình cần sống tối giản hơn, tiết kiệm hơn. Và tự đáy lòng, ngập tràn lòng biết ơn với những gì mình đang có.
Điều cuối cùng, cũng là điều quan trọng nhất: Ai rồi cũng khác nếu ý chí đủ mạnh để trở thành phiên bản tốt hơn. Mình chưa từng nghĩ sẽ vào bếp nấu ăn. Vậy mà, giờ đây đã có thể nấu những món đơn giản, đủ để mình ăn - và thấy ngon. Mình cũng không tin là mình sẽ xuống cân được nữa sau đợt giảm cân mạnh vào năm ngoái. Vậy mà, sau 4 tháng giãn cách, cũng đã giảm được 10kg. Mình không nghĩ là sẽ bỏ nhậu được 1 tuần. Thực tế là 4 tháng không uống một giọt rượu dù ở nhà bia rượu ê hề. Và quan trọng nhất, mình đã luôn sống nhanh, ào ào, ít thời gian chiêm nghiệm, ngẫm nghĩ. Giờ đây, đã can đảm đối diện với chính mình, nhìn lại những gì đã trải qua với cặp mắt hiểu biết để thực sự nhận ra: mình đã phạm sai lầm nhiều như thế nào. Từ đó, hy vọng mình sẽ sống tốt hơn, bình an hơn trong những ngày sắp tới...
Tháng 9, tháng có ngày sinh nhật, cũng là tháng này năm trước Mẹ đã ra đi, vui buồn lẫn lộn. Dẫu lòng ngổn ngang nhưng vẫn lạc quan và tin rằng: dịch rồi sẽ qua. Đại dịch là một phép thử của Thượng đế để con người sống yêu thương, hoà thuận, khoẻ mạnh và nhân bản hơn!
Chào tháng 9!!!

Nhận xét
Đăng nhận xét